Bà giáo già cô độc ngày bán vé số, tối dạy học miễn phí cho lớp tình thương

28/11/20, 08:26 Cuộc sống

Mặc dù đã bước sang cái tuổi gần đất xa trời, bà Ba hằng ngày vẫn cùng xấp vé số đi mưu sinh trên khắp Sài Gòn. Để rồi tối đến, bà lại đi bộ đến lớp học tình thương, nơi gieo con chữ cho biết bao các cháu nhỏ có hoàn cảnh khó khăn.

Các cháu luôn ngoan ngoãn và chăm chú nghe giảng. (Ảnh: Dân Trí)

Bà Ba tên đầy đủ là Nguyễn Thị Ba (72 tuổi), sống ở Thủ Dầu Một, Bình Dương, từng tốt nghiệp trường sư phạm Sài Gòn, vào những thập niên 60. Bà ra trường và dạy tiểu học rồi nghỉ hưu vào năm 2003.

Cơ duyên trở lại nghề giáo

Các cháu đứng xếp hàng đợi bà điểm danh vào lớp. (Ảnh: Dân Trí)

Theo Dân Trí, trước khi bà giáo già tiếp tục con đường gieo chữ cho các cháu như ngày xưa, hằng ngày bà thường đi bán vé số dạo. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy những mảnh đời khốn khó, có bé còn rất nhỏ đã phải bán vé số mưu sinh, thay vì đến trường. Bà thương quá nên tìm đến lớp học tình thương xin ở lại dạy học.

Bà Ba nói rằng, hằng ngày bà luôn dậy sớm để đi bán vé số, chỉ mong bán nhanh để tranh thủ thời gian buổi chiều lên lớp với tụi nhỏ, lớp học cách phòng trọ bà ở 2km nhưng bà chỉ đi bộ, giờ học bắt đầu lúc 5 rưỡi chiều, bà đến sớm hơn khoảng 1 tiếng, thời gian này bà chuẩn bị bài giảng, sách vở, bàn ghế đợi các cháu đến.

Bà cho rằng đi bộ vừa tiết kiệm tiền, vừa tiện thể bán thêm được mấy tờ vé số, cứ thế mà thấm thoát, bà đã làm công việc này đã 5 năm trời.

7 giờ tối là lúc bà tan lớp trở về căm trọ nhỏ. (Ảnh: Dân Trí)

Hiện tại, bà Ba đứng lớp có 19 học trò, với độ tuổi từ lớp 1 đến lớp 5. Học trò nhỏ nhất của bà là 10 tuổi, còn lớn nhất thì đã 33 tuổi rồi nhưng vẫn chăm chỉ, ham học.

Mỗi người đều là một câu chuyện khác nhau, nhưng cùng chung số phận khó khăn, thiếu thốn đủ bề nhưng vẫn luôn mong muốn biết đến con chữ như người ta. 

Có những cháu mồ côi cha mẹ rất đáng thương, phải sống với ông bà nhưng vì điều kiện khó khăn nên phải nghỉ học sớm, ra đời kiếm tiền trang trải cuộc sống. 

Buổi chiều tối vốn là khoảng thời gian kết thúc một ngày làm việc vất vả, lẽ ra đây là lúc các cháu trở về bên ông bà, gia đình. Nhưng vì hoàn cảnh, nên các cháu lại đến lớp học tình thương, nghĩ cũng thương lắm nhưng đâu còn cách nào khác.

May mắn là có nhiều mạnh thường quân biết đến lớp học nên mọi người thường nấu đồ ăn như bún, cơm mang đến cho bà và các em.

Bữa ăn vội lót dạ trước khi học. (Ảnh: Dân Trí)

Lớp học thường bắt đầu từ việc điểm danh đầu giờ, các cháu sẽ xếp hàng ngay ngắn chờ bà giáo lò dò đeo kính cầm sổ ghi chép, đọc tên từng người một. Sau đó là sẽ đánh giá, nhận xét bài tập trước đó bà đã dành thời gian ít ỏi của mình vào ban đêm chấm bài. Ai viết đẹp sẽ được khen thưởng, ai còn chưa tốt thì bà động viên, khích lệ lần sau cố gắng hơn.

Tiếp đến là phần tập đọc, lớp 1 thì học đánh vần, lớp lớn hơn thì tập đọc thơ, không khí xôn xao, tiếng các cháu học bài văng vẳng truyền ra rộn ràng cả khu phố nhỏ. Lúc tập viết, bà giáo cẩn thận đi đến từng cháu để chỉ dạy những chỗ sai, rèn cho các cháu nét chữ đẹp. Kể cả việc ngồi đúng tư thế khi học bài bà cũng sửa cho.

Bà chia sẻ, người học trò mà bà để tâm nhất là H. 33 tuổi – người lớn tuổi nhất trong đám học trò của mình. Bởi H từ nhỏ đã mồ côi bố mẹ, phải ở với ông bà, anh vốn không được thông minh nhưng vẫn luôn chăm chỉ và ham học. 

Đã 5 năm nay, tuy còn chậm nhưng cuối cùng anh cũng đã biết đọc, biết viết, làm bà rất vui mừng.

Học trò trong lớp ai cũng quý mến bà Ba, các cháu đi học đều, hiếm khi vắng mặt. Đối với tụi nhỏ, học lớp của bà vừa biết đọc – viết, lại được ăn ngon, có gạo sữa mang về, ai nấy đều hào hứng.

Lớp tan vào 7 giờ tối, bà Ba lại đi bộ về, quãng đường 2km không dài không ngắn, bà lại tranh thủ bán được thêm vài tờ vé số kiếm chút thu nhập.

Mong muốn đóng góp phần nào giúp đỡ các cháu

Thu nhập mỗi tháng từ việc bán vé số của bà rơi vào khoảng 3 triệu không hơn. Bà chỉ tiêu một nửa vào tiền sinh hoạt phải chi, còn lại bà tích góp mua sách vở, đồ dùng học tập rồi cả gạo, sữa làm quà giúp đỡ cho các cháu được phần nào trang trải khó khăn, dù bản thân bà cũng chẳng khá giả gì hơn. 

Những đứa trẻ mỗi khi nhận được quà từ bà giáo, các cháu đều vui lắm. Bà giáo tuy nghèo nhưng có tấm lòng tốt bụng và cao thượng.

Một ngày dài trôi qua, xong hết mọi việc, bà lại ngồi trong căn trọ nhỏ chẳng có gì đáng giá ngoài chiếc ti vi cùng cái quạt cũ. Bà lọ mọ ngồi vào bàn soạn giáo án lên lớp, chấm bài cho học trò, hay rảnh rỗi thì bà lại nằm trên chiếc ghế xếp xem ti vi.

Bà Ba dùng thời gian còn lại vào buổi tối để soạn giáo án, chấm bài của học trò. (Ảnh: Dân Trí)

Bà cảm thấy cuộc đời mình vốn nhiều nỗi buồn, cô đơn lúc tuổi già, nhưng từ ngày có lớp học, có những học trò làm bà thấy yêu đời hơn hẳn, cuộc sống cũng không còn tẻ nhạt mà ý nghĩa hơn rất nhiều. Bà chắc chắn rằng mình sẽ gắn bó với cái nghề không lương này cho đến khi không còn sức làm nữa thì thôi. 

Căn trọ nhỏ đơn sơ, phải chăng đáng giá nhất chính là tấm lòng cao thượng và trái tim ấm áp của bà giáo già. (Ảnh: Dân Trí)

Cả đời bà cũng chẳng mong gì hơn ngoài việc các em sẽ luôn khỏe mạnh, học tập tốt để sau này có tương lai, cuộc đời các em sẽ không phải khổ như hiện tại nữa.

Với tấm lòng cao cả, tâm huyết với nghề như bà Ba, hy vọng bà cũng luôn khỏe mạnh và bình an để tiếp bước dìu dắt các em nhỏ ở lớp học tình thương đến với con chữ dẫu hoàn cảnh còn nhiều khó khăn, vất vả.

Mạch Khê (t/h)

x