Chuyện con rể coi mẹ vợ như mẹ đẻ, hết lòng chăm sóc khi bà bị ung thư

05/12/20, 07:53 Cuộc sống

Nhiều ngày thức trắng đêm để nghiên cứu về bệnh của mẹ vợ, tự tay chăm sóc từng bữa cơm cho mẹ, chỉ cần nghe nói ở đâu có người bị K phổi nào đang khỏe dần nhờ uống thuốc nọ, ăn món ăn kia, theo phương pháp này, là anh Thắng ngay lập tức liên hệ xin kinh nghiệm. 

Mới đây, anh Dương Việt Thắng đã chia sẻ trong nhóm “Những người bị mắc bệnh ung thư” vài dòng tâm sự của bản thân khiến nhiều người xúc động: “Mẹ vợ tôi được phát hiện bị K phổi khi bệnh đã ở giai đoạn cuối. Bác sĩ trả về bảo đưa bà về thích ăn gì thì ăn, thích đi đâu thì đi. Thương mẹ, tôi bàn với vợ lập kế hoạch để mẹ không còn sợ hãi và ít đau đớn nhất có thể”. 

Những phương pháp được anh Thắng tìm tòi và nghiên cứu để cô Quỳnh có thêm sức đề kháng. (Ảnh: Nhân vật cung cấp)

Cách đây 2 tháng, cô Hoàng Thị Quỳnh (61 tuổi, ở tại Quế Võ, Bắc Ninh) trở nên suy sụp khi nhận được kết quả mình bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Các y bác sỹ kết luận cô không thể sống được bao lâu nữa, quyết định trả cô về với gia đình. Sau một tuần khủng hoảng về mặt tinh thần thì sau đó nhờ các con mà cô đã dần bình tĩnh và ổn định hơn. Cô dọn lên phố ở nhà của con gái, tích cực thực hiện “phác đồ” do con rể mày mò thiết lập.

Anh Việt Thắng từng là giáo viên dạy nhạc, sau này chuyển sang buôn bán kinh doanh. Từ trước đến nay anh chưa bao giờ nghiên cứu về y khoa nhưng nay, biết tình hình của mẹ, anh thức trắng đêm nhiều ngày liền để nghiên cứu về bệnh và các phương pháp có lợi cho người bị K phổi. 

Trước đó anh từng có nhiều năm gắn bó với môn võ cổ truyền nên đã trang bị cho mình được một chút kiến thức, giờ đây anh càng có thêm động lực để học về huyệt đạo, cân bằng âm dương trong cơ thể người, nhất là ở bệnh nhân ung thư.

Có gì không rõ, anh lại tìm đến các bác sĩ đông y để được nhờ tư vấn. Người xưa cũng có câu “có bệnh thì vái tứ phương” chỉ cần nghe nói có bệnh nhân K phổi nào đang khỏe dần nhờ uống thuốc nọ, ăn món ăn kia, theo phương pháp này, là anh Thắng ngay lập tức liên hệ xin kinh nghiệm.

Vợ chồng anh lên thực đơn riêng theo diễn biến của cơ thể mẹ để mẹ dễ tiêu hóa và tăng sức đề kháng. Sau mỗi bữa ăn của mẹ, anh Thắng tỷ mỉ theo dõi các biểu hiện của bà. Nếu có gì bất thường là anh lập tức dừng và chuyển thực đơn mới.

Nhìn da mặt mẹ vợ sáng lên từng ngày, tay chân mát hơn trước, anh Thắng thấy tự tin và có động lực. “Mình mất ngủ, nhưng bù lại, mẹ có thể ngủ sâu hơn“.

Được biết, vợ anh Thắng là con một trong gia đình, cả gia đình nhà vợ luôn coi anh như là con đẻ. Cô Quỳnh đi đâu cũng khoe “con gái tôi, con trai tôi” khiến nhiều người nghĩ cô có một trai, một gái. Bản thân anh Thắng cũng coi cha mẹ vợ như là cha mẹ đẻ của chính mình, hễ rảnh là vợ chồng anh lại đưa nhau về ngoại ăn cơm. Thấy trong nhà bố mẹ có gì hỏng, có gì thiếu là anh lại tự giác sửa chữa, mua cái mới cho cha mẹ. 

Vợ chồng cô Quỳnh. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Cách đây 9 năm, tuổi trẻ bồng bột, anh Thắng từng có thời gian dính vào vòng  lao lý mà phải chịu án 3 năm tù giam. Ờ trong tù, anh suy nghĩ về cuộc đời, về những người thân yêu, đó chính là động lực giúp anh cố gắng cải tạo tốt để sớm được tại ngoại. 

Trong thời gian đó, mỗi khi vợ vào thăm, anh lại thấy mẹ vợ gửi anh ít đồ ăn và ít tiền tiêu vặt. Anh cảm nhận rất rõ đằng sau sự can đảm của vợ là những lời động viên từ mẹ vợ.

Ngày trở về, anh vừa vui vừa suy nghĩ, vui vì có cơ hội làm lại cuộc đời, được sống với những người thân quen. Suy nghĩ vì những khó khăn khi thay đổi ở tuổi 33. Anh Thắng quay quắt với câu hỏi: làm gì để sống đây, biết xoay vốn từ đâu? “Cứu tinh” của anh không ai khác lại chính là mẹ vợ. Bà gợi ý cho anh những việc mới, “vốn con đừng lo, cha mẹ sẽ vay mượn cho”.

Người phạm nhân năm nào giờ đã là một doanh nhân. Anh chia sẻ: “Tôi có 2 người mẹ, một người mang nặng đẻ đau, một người cùng tôi đau với những sai lầm không đáng có”.

Đợi nắng ấm lên, gia đình anh Thắng dự định sẽ có những chuyến đi du lịch cùng nhau. Anh chia sẻ: “Đi đến đâu, chúng tôi sẽ nghỉ chân đến đó, vì sức khỏe của mẹ vợ tôi bây giờ là điều đáng quan tâm số một. Chúng tôi sẽ làm mọi thứ để bà có thể vui hơn và động viên bà ráng làm công việc ở Hội phụ nữ thêm 2 nhiệm kỳ nữa. Lúc đó cũng 10 năm, và biết đâu còn dài hơn thế…”.

Yên Yên (t/h)

x