Người mẹ 40 năm chịu án oan: Bị bức cung, sinh non trong tù, không dám nhận mặt con…

30/12/20, 13:55 Việt Nam

Sau gần 40 năm chịu nỗi oan thấu trời, đến nay khi thân phận bị can được xóa bỏ, bà Lan mới dang tay ôm đứa con mình sinh trong tù vào lòng.  

Ông Nguyễn Văn Dũng vui mừng khi được nhận thêm một người thân thất lạc do vụ án oan. (Ảnh: Lam Ngọc)

Khi tìm hiểu về số phận của mỗi nạn nhân trong vụ án cả gia đình chịu 40 năm án oan, một trong những sự thật ở vụ việc này khiến mọi người cảm thấy thật nhẹ lòng khi tìm ra, đó là về “đứa con đã chết” của bà Nguyễn Thị Ngọc Lan.

Vụ việc xảy ra vào gần 40 năm trước, 3 gia đình với 11 người đang yên ấm bỗng tan của nát nhà bởi án oan liên quan đến “vụ cướp năm chỉ vàng” tại nhà máy xay xát ở ấp Bùng Binh, xã Đôn Thuận, H.Trảng Bàng (Tây Ninh).

Khi đó, bà Lan mới mang thai 4 tháng, do chịu nhiều bức cung, nhục hình nên bà đã sinh non trong tù. Đứa con vừa sinh đã bị chết và bà đã trốn ra ngoài để tìm nơi chôn cất.

Khi được hỏi về “đứa con sinh non đã chết”, trong mắt bà Lan lóe lên sự đau đớn, rò xét rồi nhanh nói “tôi chẳng còn nhớ rõ”. Ngày đó, một người phụ nữ mới sinh non lấy đâu ra sức lực để trốn khỏi ngục chôn con? Phải chăng phía sau câu chuyện này có gì uẩn khúc. 

Sau nhiều lần gợi chuyện bằng nhiều cách khác nhau, cuối cùng bà Nguyễn Thị Lan, là một trong những nạn nhân oan sai tiết lộ: “ Người ta nói hình như con bà Lan chưa chết”.

Chị Tuyết đoàn tụ cha mẹ sau gần 40 năm lưu lạc. (Ảnh: Lam Ngọc)

Bà kể trước đây từng nghe con của một người bạn nói có đứa trẻ học cùng tên Tuyết, là con bà Ngọc Lan, nhưng bà Ngọc Lan không nhận…

Vậy vì sao mà một người mẹ lại phải nói dối chuyện con mình đã chết, chuyện gì phía sau khiến bà thậm chí không dám nhận con của mình? 

Qua nhiều lần hỏi thăm từ những đầu mối ban đầu, phóng viên đã tìm đến được địa chỉ của chị Nguyễn Thị Tuyết.

Bây giờ chị Tuyết là người đã có gia đình, một mái ấm hạnh phúc và sống tại nhà chồng. Khi được hỏi có biết về bà Ngọc Lan, nước mắt chị bắt đầu rơi, chị kể: 12 năm trước, khi sức khỏe của mẹ nuôi chị bắt đầu yếu đi, bà đã cầm tay con và đọc địa chỉ người mẹ ruột để mong con có thể tìm được gia đình ruột thịt, phòng khi mẹ mất thì chị Tuyết vẫn còn có người thân trên đời. Khi đi theo địa chỉ, Tuyết đã gặp bà Lan, tuy nhiên bà Lan lại kiên quyết không nhận chị là con.

Từ sau khi bị mẹ đẻ chối bỏ, Tuyết đem nỗi oán trách mẹ và nghĩ sẽ không bao giờ quay lại tìm mẹ ruột nữa. Tuy nhiên, chị hoàn toàn không biết mẹ đẻ có nỗi niềm của riêng mình, làm sao bà dám nhận con khi mà lúc đó bà vẫn đang mang thân phận là bị can trong một vụ án cướp vàng xảy ra từ gần 40 năm trước. 

Sau khi các nạn nhân được minh oan, thân phận bị can được xóa bỏ hoàn toàn, bà Lan mới có thể dang tay ôm Tuyết vào lòng. Lúc này, bà công nhận Tuyết chính là đứa con bà sinh non trong tù.

Bà nói, vì sợ con bị liên can, vì sợ con sinh ra trong tù sẽ mất đi tương lai nên bà đã trao con cho vợ chồng một cán bộ công an H.Trảng Bàng tốt bụng làm con nuôi.

Câu chuyện vỡ òa trong hạnh phúc: con được nhận mẹ, cha tìm lại được con. Gia đình bà Ngọc Lan được đoàn tụ sau gần 40 năm lưu lạc, không ai có thể kìm được nước mắt…

Yên Yên (t/h)

x