Người phụ nữ 17 năm âm thầm phát cơm miễn phí cho người nghèo

14/12/20, 13:51 Việt Nam

Hành trình phát cơm miễn phí và công tác thiện nguyện của chị Tuyết đến nay đã được 17 năm có thừa, cũng bởi là người từng trải nên hơn ai hết, chị vô cùng đồng cảm với những người có số phận khó khăn. 

Chị Cao Thị Ánh Tuyết (50 tuổi, Hà Nội) được ví như “bà tiên” âm thầm phát cơm từ thiện cho người nghèo đến nay đã 17 năm có thừa, nhìn những số phận cơ cực ngoài kia, chị lại thấy cay cay khóe mắt, chị vô cùng đồng cảm với cảnh thiếu ăn vì chính chị là người đã từng trải qua.

Chị Tuyết tự tay nấu những suất cơm cho người nghèo. (Ảnh: danviet)

Chị Tuyết sinh ra và lớn lên trong gia đình đông con với 5 anh em, bố chị vắng nhà, một mình mẹ chăm lo không đủ miếng ăn cho các con, rất may sau đó nhờ một bà lão hàng xóm cưu mang mà gia đình chị mới có thể vượt qua được. Từ đó, chị đã có ước nguyện nhất định khi lớn lên sẽ đi cứu người.

Những suất ăn ấm tình người của chị Tuyết đến với các cụ già trong đêm đông rét mướt. (Ảnh: danviet)

Những ngày đầu tiên chị bắt đầu nấu cháo từ thiện là từ 17 năm về trước tại Bệnh viện tâm thần Thái Bình, quê chị. Rồi những nồi cháo, những suất cơm ấm tình người đã đi đến nhiều bệnh viện khác nữa ở Hà Nội.

Ngày nào, chị cũng bắt đầu công việc từ 4 giờ sáng và kết thúc vào lúc 11 giờ đêm. Cuộc sống của chị vô cùng tất bật, sáng đưa cháu đi học rồi vòng về công ty làm việc, từ trưa đến chiều chị bắt tay vào bếp nấu ăn. Đúng 17 giờ 30, từ thứ 2 đến thứ 5 ở bờ hồ Thiền Quang, những suất cơm nóng sẽ được đến với tay bệnh nhân và những người lao động nghèo.

Nhóm thiện nguyện Tuyết Phong nấu cháo cho các bệnh nhân trong bệnh viện. (Ảnh: danviet)

Chị Tuyết kể, trước kia chị thường nấu khoảng 50 suất mỗi ngày, rồi số lượng cứ thế tăng đến 70, đến hiện tại đã là 90 suất. Không cần thông báo gì, cứ xế chiều người lao động nghèo không đủ điều kiện mua cơm lại tập trung tại đây. Có những ngày cơm thiếu, những gương mặt ủ rũ ra về khiến chị không thể cầm lòng nên quay về lấy cơm của gia đình ra phát tiếp.

Người cho tự hào còn người lấy thì không như vậy, vì đó là miếng ăn. Nếu không phải chị có ý muốn tìm hiểu, họ cũng không bao giờ tự kể lể mình khổ như thế nào. Mỗi người đều có một hoàn cảnh đặc biệt riêng. Thậm chí, có những ngày nghỉ phát cơm, câu hỏi “hôm nay họ ăn gì?” cũng khiến chị Tuyết băn khoăn mãi.

Bao năm nay, quà sinh nhật cho mẹ của con trai, con gái chị Tuyết đều là tiền. Rồi chị Tuyết dùng tấm lòng của các con để san sẻ với những người khác.

Người vô gia cư, người lao động nghèo hồ hởi đón những suất cơm từ thiện. (Ảnh: danviet)

Từ đầu năm đến nay, dịch bệnh Covid-19 diễn biến phức tạp, nhiều người, nhiều gia đình vốn đã khó khăn nay lại càng khó khăn hơn, rơi vào cảnh túng thiếu cùng cực. Chị Tuyết đã đem vàng của mình đi bán, bỏ cả trăm triệu đồng để đong gạo, mua đồ ăn tặng cho hộ nghèo và những người bán hàng rong. Còn ít thời gian rảnh, chị lại tranh thủ làm chút đồ ăn, nước ép tặng bác sĩ trong tuyến đầu chống dịch.

Có nhiều vị bác sĩ tóc đã bạc phơ cầm chai nước uống gật gù, có cậu thanh niên trẻ một buổi trưa vác hơn 100 quả dưa tặng cho bệnh nhân… tôi biết họ đều là những người thành đạt, ở tuổi của họ là tuổi hưởng thụ nhưng họ vẫn bất chấp bệnh dịch, xông pha đến nơi nguy hiểm cứu người thì chút công sức của mình có là gì“, chị nói.

Cũng có lúc chị thấy mệt mỏi, nhưng những lời cảm ơn, những nụ cười sáng bừng trên môi khi cầm trên tay hộp cơm nóng khiến chị được tiếp thêm sức mạnh. Với chị, làm việc thiện là ước mơ từ nhỏ, không ai bắt buộc.

Ngay cả khi kinh phí hạn hẹp, chị cũng rất ít khi đi kêu gọi. Những người biết đến việc chị làm, người thì góp gạo, góp thịt, người thì góp tiền của, công sức, hành trình cứ thế được nối dài.

Có nhiều trường hợp bệnh nhân quá nghèo, đến khi bệnh viện trả về cũng không có tiền thuê xe, bác sĩ thương cảm lại gọi điện cho chị, chị huy động mọi người ủng hộ. Có trường hợp bệnh nhân về đến nhà thì mất. Có trường hợp diễn viên gạo cội lìa đời mà không ai bên cạnh, chị là người đứng ra lo hậu sự, hỗ trợ đứa con trong tù của người đã khuất, cho họ một con đường trở về.

Tôi không mong người ta đồng hành với tôi, tôi chỉ mong mọi người hãy đồng hành với những hoàn cảnh khó khăn. Phía sau còn rất nhiều người cần giúp đỡ“, chị Tuyết tâm sự.

Yên Yên (t/h)

x