Bố tù tội, cậu bé gầy gò trốn mẹ ‘bệnh nặng’ dắt em đi xin ăn ở Sài Gòn

17/12/20, 10:06 Cuộc sống

Cứ tầm xế chiều, Cường lại bế theo em trai nhỏ, bắt xe bus trốn mẹ xuống quận 11 đi xin tiền. Nhìn dáng người cậu bé 12 tuổi mảnh khảnh, gầy gò nhưng gương mặt rất sáng sủa, thông minh. Nếu em được sinh ra trong một gia đình bình thường khác, chắc chắn sẽ là cậu bé cao lớn và khôi ngô tuấn tú.

Cường mảnh khảnh, gầy gò nhưng gương mặt rất sáng sủa. (Ảnh: tiin)

Vì hoàn cảnh khó khăn, dù còn nhỏ tuổi, nhưng Cường đã phải đi kiếm tiền bằng việc phụ bán quán cơm. Tuy nhiên không bao lâu thì em buộc phải nghỉ làm, vì lúc nào cũng bế theo em nhỏ là bé Minh. 

Thương mẹ vất vả, không còn cách nào, Cường đành nói dối mẹ vẫn đi phụ quán, lén bế em đi lang thang khắp nơi xin tiền.

Về hoàn cảnh gia đình của Cường, 2 năm trước bố em phạm tội phải ngồi tù. Để lại 3 mẹ con và cả em trai Minh còn chưa ra đời.

Cho đến khi Minh được sinh ra, chị Út – mẹ Cường, đành dắt các con lên thành phố xin việc. Khi đó Cường mới học lớp 4 đã phải bỏ ngang.

Buổi chiều tầm 5 – 6 giờ, Cường bắt đầu bế em trai đi tới ngã tư nơi có nhiều người đi qua để xin tiền. (Ảnh: Tiin)

Lúc mới lên, chị Út xin được việc làm ở công ty rác, còn Cường thì ở phòng trọ trông em. Với đồng lương ít ỏi của chị hàng tháng, mấy mẹ con vẫn gắng gượng sống qua ngày. Nhưng gần đây, do làm việc quá sức và ăn uống không điều độ, chị Út hay mệt mỏi, thở gấp, tê tay không cầm nắm được, sức khỏe yếu dần nên hôm nào mệt quá chị đành phải xin nghỉ làm.

Vì vậy mà cuộc sống vốn đã nghèo khó, nay lại càng thêm túng thiếu. Chị Út biết mình có bệnh nhưng không dám đi khám, vì sợ không có tiền mà còn khám ra thêm bệnh.

Chị Út đã dù đau lòng nhưng do bệnh tật quấn thân cùng hoàn cảnh nghèo khó nên đành chấp nhận để con đi. (Ảnh: Tiin)

Trong khoảng thời gian chị nghỉ bệnh, ban đầu Cường còn giấu mẹ dắt theo cả em gái 5 tuổi đi ăn xin, nhưng giờ em gái đã được gửi về quê sống với dì, nên Cường chỉ bế theo em trai mà thôi. 

Hiện nay mấy mẹ con đều phải trông chờ vào số tiền mà Cường cùng em xin được để duy trì cuộc sống. (Ảnh: Tiin)

Mãi sau này khi chị Út biết chuyện, thì khóc rất nhiều, còn đánh mắng con cấm sau này không được đi nữa.

Nhưng còn tiền nhà phải trả, chiếc điện thoại cũng trả góp chưa xong, đã phải đem đi cầm cố lúc bé Minh sốt cao. Việc gì cũng phải cần đến tiền, thương mẹ, Cường cố gắng năn nỉ mẹ cho đi ăn xin, không còn cách nào khác chị Út đành cắn răng đồng ý.

Hiện tại, Cường đã bớt đi phần nào sự ngượng ngùng so với ngày mới ra đường. So với ánh mắt nhìn vào mình của người đời, em vẫn lo cho hoàn cảnh khó khăn của gia đình mình hơn.

Hiện tại, khi được hỏi ước mơ của em là gì thì em trả lời ngay là thích đi học, nhưng do nhà nghèo quá, nên em không dám nghĩ tới. Trước kia em học rất giỏi, từ khi rời quê lên thành phố, thầy giáo chủ nhiệm còn hay nhờ dì gọi điện thuyết phục em về đi học lại. 

Nhưng nào có phải Cường không muốn đi, mà vì em không thể để mẹ lại một mình bươn chải trên này được.

Buổi tối, dưới ánh đèn đường cùng những dòng xẹ cộ tấp nập ngược xuôi. Cường ôm em trai nhỏ bên vệ đường ngắm nhìn dòng người qua lại, đút cho em ăn gói bánh mì mà người ta thương cho. Chỉ mong mỗi tối có những tấm lòng hảo tâm, dù ít hay nhiều giúp được phần nào cho cuộc sống khốn khó của mẹ con em.

Mạch Khê (t/h)

x