30 tuổi và lựa chọn rời đường đua “nhà cao cửa rộng, chức danh oai”

Tôi chọn kiếm tiền để tận hưởng cuộc sống và hài lòng với việc mình là “đứa lông bông” trong mắt người khác, chẳng sao hết!

Ngày này tuần trước, tôi đón sinh nhật tuổi 30 với một giấc ngủ đẫy mắt từ đêm thứ 6 đến tận 13h chiều thứ Bảy. Thức dậy với một vài tin nhắn chúc mừng “nhập hội U40” của đám bạn thân, đương nhiên không thể thiếu lời nhắn nhủ “sớm lấy chồng để ổn định cuộc sống” của bố mẹ, tôi bỗng thấy… mình lạ ghê.

Cách đây ba năm thôi, viễn cảnh sinh nhật tuổi 30 của tôi rất khác, hoàn toàn không thể bình dị đến mức bình thường như chuyện của tuần trước. Tuổi 30 là một cột mốc mới mà, phải rầm rộ huy hoàng lên, phải có gì đó thật oai để khoe. Ví dụ như ảnh chụp email báo thăng chức, ảnh check-in nhận xe ô tô hoặc chất hơn nữa thì là 1 cuốn sổ đỏ chẳng hạn. Ở tuổi 27, đó là những gì tôi nghĩ về mình của năm 30.

Chứ thời 27 mà tôi biết đến năm 30 mình vẫn “bình thường” thế này, chắc chắn tôi sẽ rơi vào một cơn khủng hoảng hiện sinh trầm trọng.

Hồi đó, tôi sống trong nỗi ám ảnh mang tên "áp lực đồng trang lứa". Mỗi lần lướt mạng xã hội, thấy bạn bè khoe này khoe kia, tôi lại cảm thấy mình như kẻ thất bại đang bị bỏ lại phía sau. Tôi lao vào làm việc xuyên đêm, nhịn ăn nhịn mặc, bòn rút từng chút sức khỏe để hy vọng có được 1 chức danh nghe thật oách, hoặc mua được những thứ giá trị lớn như nhà cửa, đất đai, ô tô.

Còn bây giờ, ở tuổi 30, tôi đã hoàn toàn từ bỏ đường đua mang tên “nhà cao cửa rộng, chức danh oai”. Tôi sống như cách mà mẹ tôi thi thoảng vẫn bảo “lớn rồi còn lông bông”.

Giờ tôi đi làm kiếm tiền nhưng không phải để mua nhà mua xe, mà là để đi du lịch, học những môn năng khiếu mình thích, và ăn những món ngon mà không cần nhìn con số trong menu.

1. Sự tự do tuyệt đối trong tâm trí và hành động

Khi không bị trói buộc bởi khoản vay trả góp ngân hàng kéo dài 10-15 năm cho một căn hộ, điều tôi nhận ra là thế giới bỗng trở nên rộng lớn lạ thường. Tôi sẽ không phải thức dậy với nỗi lo sợ bị sa thải hay phải chịu đựng một vị sếp độc hại chỉ vì cần tiền trả nợ mỗi tháng.

Sự tự do này cho phép tôi dũng cảm nhảy việc khi cảm thấy môi trường không còn phù hợp, hoặc thậm chí là nghỉ ngơi hẳn vài tháng để “F5 bản thân”. Tôi có thể xách ba lô lên và đi đến một thành phố khác sống thử 1 tháng, mà không cần lo lắng về việc đi chơi về thì tiền đâu mà sống, hoặc thiếu tiền trả nợ.

Vậy đó, cảm giác không thuộc về một món tài sản cố định nào khiến tôi thấy mình được sống như một cánh chim có thể bay theo bất cứ hướng nào nó muốn.

2. Đầu tư vào trải nghiệm là tài sản không bao giờ mất giá

Tiền tôi đi ăn, đi chơi, nếu tính ra cũng bằng 1 chiếc ô tô - mà có khi còn hơn! Nhưng tôi không lựa chọn tích góp tiền bạc để mua 1 chiếc “4 bánh” cho oai, vì suy cho cùng đó cũng chỉ là tiêu sản. Và quan trọng hơn, không nhất thiết phải có ô tô mới được đi ô tô. Bây giờ taxi công nghệ đầy ra, lại còn rẻ nữa, tội gì!

Ảnh minh họa

Thứ tôi chọn chi tiền là trải nghiệm sống. Những chuyến đi đến những nơi xa lạ, những buổi concert của idol, hay những khóa học về nấu ăn và ngôn ngữ,... tất cả tạo thành một phiên bản mà tôi cho là “thú vị”. Đúng rồi đấy, tôi tự thấy cuộc sống của mình - ít nhất là ngay lúc này, ở tuổi 30, “chất” không kém ai cả.

Dù không nhà không xe, nhưng tôi có gần 20 cuống vé concert, vé máy bay 1 sấp không đếm nổi, kèm theo khối tài sản “không thể định giá”: Là những lần ngắm bình minh trên đỉnh núi, đón hoàng hôn ở bãi biển trong resort 5 sao, hay sự tự tin khi giao tiếp bằng một ngôn ngữ mới.

Những trải nghiệm này không ai thấy, không ai khen và tôi cũng chẳng khoe, nên nhiều người nghĩ “tôi lông bông”. Còn tôi thì lại đang hài lòng quá đi thôi với thế giới quan sắc sảo cùng “kho tàng” trải nghiệm phong phú của mình.

3. Sức khỏe tinh thần và thể chất được ưu tiên hàng đầu

Nếu bạn chưa từng trải qua áp lực đồng trang lứa, tôi mừng cho bạn, và để tôi nói thêm: Đó là những đêm mất ngủ, thậm chí khóc không dừng lại nổi. Tôi đã chìm trong những tháng ngày như thế đủ lâu, vì đủ lý do, từ bạn bè khoe mua nhà mua đất, đồng nghiệp cũ khoe được cử đi nước ngoài,... Tất cả khiến tôi cảm thấy mình thất bại 100%.

Và ở tuổi 30, tôi không chọn và không cho phép phiên bản ấy được tiếp diễn. Nó buộc phải là câu chuyện ở thì quá khứ đơn thôi!

Khi chọn từ bỏ cuộc đua đó, tôi có thời gian để lắng nghe cơ thể mình hơn. Tôi dành tiền đi trị liệu tâm lý như một cách “chuộc lỗi” với bản thân. Và sau đó, tôi trở thành một phiên bản tốt hơn: Dám mặc kệ tiêu chuẩn của người khác để ưu tiên “tiêu chuẩn của mình”.

Ảnh minh họa

Tôi không còn phải gồng mình lên để chứng tỏ bất cứ điều gì với ai, nhờ đó mà mức độ stress giảm xuống đáng kể. Việc sở hữu một cơ thể dẻo dai và một tinh thần khỏe mạnh ở tuổi này, với tôi còn quý giá hơn gấp nhiều lần một sổ đỏ đứng tên mình, kèm theo hồ sơ bệnh án dày đặc.

Việc không áp lực mua nhà mua xe hay phải thăng tiến, giúp tôi nhận ra rằng niềm vui không đến từ việc sở hữu, mà đến từ việc thưởng thức. Tôi có thể tận hưởng không gian của một quán cà phê đẹp, một công viên xanh mát hay một căn nhà thuê được trang trí theo gu thẩm mỹ cá nhân mà không cần phải nắm quyền sở hữu chúng.

Đi qua những năm tháng tuổi trẻ đầy bão giông và áp lực, tôi nhận ra rằng 30 tuổi không phải là hạn chót để hoàn thành danh sách “tậu tài sản” hay “sưu tập chức danh trên card visit”. 30 tuổi chỉ đơn giản là 1 con số, như tuổi 20, như sau này là 40, 50,...

Thay vì gồng mình kiếm tiền, vay nợ mua nhà và luôn dằn vặt vì mãi chưa được lên chức Giám đốc, tôi chọn ăn ngon, trải nghiệm, học những điều hay ho và chăm sóc bản thân cho tử tế. Mẹ mắng tôi lông bông, bố cứ hỏi “bao giờ cho bố thằng rể”, tôi cũng kệ! Vì tôi biết bố mẹ cứ nói vậy thôi, chứ điều bố mẹ mong nhất là tôi hạnh phúc, thì tôi đang làm rất tốt rồi!