Dân văn phòng đi làm lâu chắc chắn sẽ hiểu sự thật này: Chúng ta gặp đồng nghiệp nhiều hơn gặp bạn thân, thậm chí còn nhiều hơn cả tần suất gặp người yêu. Vì công việc chiếm ít nhất 8 tiếng mỗi ngày, chưa kể thời gian OT.
Thế nên không ít người mặc định rằng việc gắn kết, thân thiết với đồng nghiệp là chuyện giúp đời sống công sở bớt nhạt nhẽo hơn. Điều đó có thể không sai, nhưng chắc chắn cũng không đúng với tất cả.
Mới đây trên Threads, cuộc bàn luận về chủ đề “văn hóa bonding sau giờ làm” bỗng nhận được sự quan tâm, chia sẻ của không ít dân văn phòng - đặc biệt là những người hướng nội. Câu chuyện bắt đầu từ tâm sự của một cô gái bị đồng nghiệp chê là “lạc quẻ” vì từ chối đi chợ, đi chơi thể thao chung với mọi người sau giờ làm…
Không muốn gặp đồng nghiệp sau 17:30, cô gái bị nói “nhỏ này nó lạc quẻ” (Ảnh chụp màn hình)
Trong phần bình luận của bài đăng, nhiều dân công sở đứng về phía cô gái bị chê “lạc quẻ” này. Họ không chỉ động viên cô “cứ tiếp tục cứng rắn lên”, mà còn thẳng thắn bày tỏ quan điểm: Bonding với đồng nghiệp chỉ vì cả nể thì sau cùng, người thiệt là mình chứ không ai, vừa tốn tiền, vừa tốn thời gian, vừa tốn năng lượng. Chẳng tội gì phải thế!
“Công ty cũ của mình, sếp cũng hay hô hào mọi người đi tụ tập, ăn uống với nhau sau giờ làm để cho gắn kết nhưng ăn uống hết bao nhiêu thì chia bill chứ sếp không trả. Mà con gái thì có uống bia uống rượu được như các anh đâu, ngồi chẳng biết nói chuyện gì, ăn lắm thì lại bị bảo là diệt mồi nhậu, riết tốn tiền tốn cả thời gian mà mệt vô cùng. Đó cũng là 1 phần lý do công ty đó trở thành công ty cũ” - Một người chia sẻ.
“Đi làm 8-10 tiếng chưa đủ mệt, gặp nhau chưa đủ chán hay sao mà phải đi ăn uống với nhau sau giờ làm vậy. Nếu bản thân thích đi thì không nói, chứ không thích thì cứ từ chối thẳng thừng, đừng cả nể đi 1 vài lần xong không đi nữa là bị lời ra tiếng vào thêm ấy. Đằng nào cũng bị nói là lạc quẻ rồi thì cứ cứng lên, chẳng tội gì phải lăn tăn” - Một người khuyên.
“Lần tới bị rủ đi thì cứ thẳng thắn bảo em phải về đi hẹn hò với người yêu, có gia đình rồi thì bảo em phải về chăm chồng chăm con, chứ có rảnh rỗi tự do được như các anh chị đâu, xem họ còn nói ra nói vào được không” - Một người gợi ý.
“Không có gì phải suy nghĩ bạn ạ. Cứ hết giờ đi về, kết nối với đồng nghiệp sau giờ làm thì trừ khi là chuyện công việc gấp, phải gấp nhé chứ không gấp lắm thì cũng bơ luôn tội gì” - Một người chia sẻ.
“Mình cũng có 2 người đồng nghiệp thân, thi thoảng cũng hay đi ăn đi cà phê sau giờ làm hoặc cuối tuần, nhưng là bọn mình thích thế vì thấy hợp nhau nhiều thứ, chứ nguyên cả 1 nhóm đông hoặc cả bộ phận thì thôi, 3 đứa mình toàn khất, tìm đủ lý do để trốn. Năng lượng, thời gian, tiền bạc là có hạn, không thể phung phí vào những cuộc vui mình không hợp được” - Một người thẳng thắn.
Cân bằng giữa cuộc sống cá nhân và các mối quan hệ trong công việc, nghĩ sao mới đúng?Chúng ta đều biết: Đồng nghiệp là mối quan hệ dựa trên công việc. Sự gắn kết nếu có, đương nhiên là tốt, nhưng nếu không thân thiết đến mức muốn tiếp tục kết nối với nhau sau giờ làm, đó cũng là điều hoàn toàn dễ hiểu, chẳng có gì sai trái hay đáng bị chỉ trích. Bởi ngoài công việc và những mối quan hệ liên quan, ai chẳng có bạn bè, gia đình và những mối bận tâm khác.
Ảnh minh họa
Sau khi tan làm, có người muốn về để đi tập gym, có người đi học thêm ngoại ngữ, có người chẳng bận gì cả, chỉ đơn giản là thích về nhà nghỉ ngơi sau 1 ngày “cân” đủ thể loại deadlines. Thế nên không phải ai từ chối tụ tập cũng là “khó gần”, càng không có nghĩa họ thiếu tinh thần tập thể.
Thực tế, nhiều dân văn phòng cũng thừa nhận rằng những mối quan hệ đồng nghiệp bền nhất thường không đến từ những buổi nhậu đông người kéo dài tới khuya, mà đến từ sự hợp nhau tự nhiên trong lúc làm việc mỗi ngày.
Đương nhiên, môi trường công sở vẫn luôn cần sự gắn kết nhất định. Không ai muốn làm việc trong một tập thể mà mọi người hoàn toàn xa cách hay chỉ nói chuyện, gặp gỡ qua emailm tin nhắn. Nhưng gắn kết không đồng nghĩa với việc phải hy sinh khoảng thời gian sau giờ làm. Một lời hỏi han lúc đồng nghiệp bị ốm, hay thái độ làm việc tôn trọng lẫn nhau mỗi ngày mới là thứ quan trọng, đôi khi còn giá trị hơn rất nhiều so với việc miễn cưỡng xuất hiện trong những cuộc tụ tập mà sau giờ làm.
Suy cho cùng, ai cũng có cách riêng để kết nối với tập thể và cũng có quyền lựa chọn nhịp sống khiến mình cảm thấy thoải mái nhất.